Thứ Hai, ngày 07 tháng 3 năm 2016

BÀI IN SÁCH CỦA XUÂN HOÀI (Bài 2)


 Cuộc du ngoạn ngược về thời thơ ấu


Tôi đã đọc khá nhiều sách, nhưng câu nói của Tác giả tiểu thuyết về chàng Hiệp sỹ đánh cối xay gió Don Kihote:’ Cái gì đã học được ở tuổi thơ thì sẽ còn mãi” thì tôi nhớ nhất và luôn nhắc lại mỗi khi có dịp. Còn giờ đây lại có dịp nhắc lại bằng xương bằng thịt.
Sáu mươi hai năm trước, vào dịp đầu hè 1953 Đoàn thiếu sinh khu tư hơn ba mươi đứa trẻ từ 9 đến 15 tuổi bắt đầu cuộc hành quân đêm đi ngày nghỉ  hơn ba tháng đi bộ từ nơi tập kết Chợ Rộ , huyện Thanh Chương , vốn là thủ đô Vùng Tự Do miền Trung để sang đến Bằng Tường, Trung Hoa. Là Đoàn cuối cùng, thứ 10, đến được Lư Sơn, nên quen gọi là đoàn 10. Có người chỉ khi tập trung ở Chợ Rộ mới xa nhà, đến tập trung còn mếu máo. Nhưng nhiều bạn khác thì đã xa nhà từ 1,2 năm trước nên đã là “ma cũ” dày dạn kinh nghiệm hành quân.
Sáu mươi hai năm sau, cuối xuân đầu hè, ngày 30/3/3 chúng tôi ngược trở lại một đoạn đầu của con đường đi bộ năm xưa.
9 giờ sáng , sau bữa điểm tâm gọi là đặc sản miến lươn Ninh Bình, xe bỏ đường quốc lộ trơn tru, ở ranh giơi giữa khu ba và khu 4 xưa, rẽ vào phía tây men theo “đường làng” mấp mô đến địa danh đầu tiên mà chúng tôi năm xưa đã dừng chân nghỉ ngơi trước khi rời khu Tư an toàn để sang khu ba còn tạm chiếm. Địa danh này là Phố Cát , Thanh hóa. Từ đây đến thị trấn Rịa là 15 km , từ Rịa đến Nho Quan (bìa rừng Cúc Phương) cũng chỉ 10km, quãng đường dài nhất một đêm mà bọn trẻ đi được.Nơi đây trong kháng chiến là vùng đệm giữa vùng tạm chiếm với vùng tự do. Vẫn còn nghe vang vọng tiếng đại bác. Đoàn khu tư nhập với đoàn khu 3 từ vùng địch lên (10 người) tại Nho Quan. Một bạn khu ba vừa hy sinh vì đạn địch, bạn Hoàng Kim Giao bị thương lúc bấy giờ. Sau này Kim Giao là người đầu tiên tháo được ngòi nổ bom từ trường cho quân đội ta nghiên cứu phá bom. Lần phá bom sau ở Nghệ An, Kim Giao bị bom nổ tan thành khói bui. Sau khi nhóm phá bom từ trường được giải thưởng Hồ Chí Minh, người ta quên mất  bạn Hoàng Kim Giao của chúng ta. Về sau Giao được truy tăng Anh Hùng , là niềm tự hào của Viện KTQS nơi Nguyệt Ánh chắc biết rõ. Giơi Vật Lý chúng tôi cũng rất vui vì chuyện này (tôi dạy Vật Lý có dạy vài giờ lớp của Giao, tốt nghiêp Giao nhập ngũ ngay)
Lúc bấy giờ gặp nhau , sáng dậy thấy các bạn khu ba xuống suối đánh răng, nhổ bọt trắng xóa, bọn trẻ khu tư như tôi lạ lắm, liền hè nhau nhảy xuống suối bốc bọt lên nếm thử cho biết đánh răng là thế nào ! Ôi , một thời thơ ấu, hồn nhiên, gian khó , làm sao mà quên được !.
Từ Phố Cát (huyện Thạch Thành, Thanh Hóa) theo con đường mòn ngày xưa đi bộ , nay là quốc lộ 45 đến Cẩm Thủy . Gọi là quốc lộ nhưng đường vô cùng xấu, xe chở mía cho nhà máy đường Lam Sơn, lặc lè quá tải,  cày nát con đường. Chắc quân của ông La # không dám động đến cánh lái xe dữ dằn “ăn rau má, phá đường tàu “ ở đây! Ngày trước chúng tôi đi bộ từ thị xã Thanh Hóa qua Đồi Thông lên đây. Nhưng giờ thì chúng tôi bỏ đoạn này để đến Lam Sơn. Nhưng đường quá xấu, Tuấn Nga đã chịu không nổi rồi, chúng tôi đành bỏ kế hoạch đến Lam Kinh mà nhảy ngay lên đường Hồ Chí Minh ở Ngọc Lặc cho êm thuận, dù xa hơn.  Đã hơn 60 năm , ở nhà Tây ăn cơm Tàu ,U80 cả rồi , đâu còn như thuở thiếu sinh quân gian khó thuở lên 10 ! Đường mòn HCM chạy trong núi rừng đẹp như mơ, ai nấy phấn chấn , hát hò “quê Bù Linh hay quê Bù Leo…” vang rừng núi. Không dừng lại Lam Sơn, cố chạy 110km cho đến tx Thái Hòa ,Nghĩa Đàn Nghệ an để nghỉ trưa. Đây chính là con đường thượng đạo ngày xưa Lê Lợi năm 1424 theo mưu Nguyễn Chích bỏ Lam Sơn vào Nghệ An xây căn cứ , nhờ đó mới đánh thắng được quân Minh. Thế nhưng đi được nửa đường, đói quá , dừng chân lại  quán núi ở Yên Cát , Như Xuân ,Thanh Hóa. Gọi là quán miền núi, là một khu nhà sàn hoành tráng, thật ra đây là chốn ăn chơi của các đại gia. Mấy chị Quang Thùy, Nhật Lệ…trong lúc chờ cơm, leo lên tầng 2, đãchoáng ngợp với cảnh ăn chơi VIP, với chục phòng A-Z bí hiểm, phập phùng tiếng nhạc dậm dật. Ngó trộm qua khe cửa hẹp thấp thoáng bóng hồng sơn nữ với các đấng mày râu. Nhà sàn xây gỗ quý, khó ai tưởng tượng nổi. Các quý ông hết thời oanh..chỉ có cách đi ngắm những cột, sàn gỗ quý hiếm…khó có nơi nào ở Sài Thành, Hà nội có được. Khá khen cho Đại gia nào có mắt tinh đời xây nên nơi này, chỉ một giờ chạy xe từ TP Thanh Hóa, hay 2 giờ từ Nghi Sơn là đến được ăn chơi thâm sơn cùng cốc này. Bữa trưa quán núi hôm nay mới được chứng kiến Nữ tướng Ngô Hoàng Hà , quả danh bất hư truyền. Các anh Khắc Hân, Hồng Nhật, Uy Liêm, Khoa Phi hý hửng khoe tài với chai Johny Walker đầy ắp mà cũng không địch nổi Ngô Hoàng Hà . Anh cả Lê Khắc Hân đành phải    ngậm ngùi than thở, bốn anh em ta chỉ bằng một nửa “thằng” Ngô thị Hoàng Hà này thôi. Từ nay nó ngồi bàn với chúng ta, còn Xuân Hoài thì từ nay phải sang ngồi bàn với chị em
Thật  là xứng với câu ca “ Gái Công trường như hoa Thiên Lý. Trai Địa chất như khỉ leo cây”. Số phận đã đưa một cô gái K3 xinh đẹp trở thành một chỉ huy công trường từ năm 1962 , lúc đó đa số chúng ta còn trên ghế giảng đường đại học. Lăn lội khắp mọi công trường xây dựng từ nam ra Băc, Ngô Hoàng Hà đã góp sức xây dựng nên bao công trình cho đất nước và xây cho mình một khu resort  lớn ở Bảo Lộc mà anh em ta đã và sẽ có dịp đến thăm.
Đường HCM chạy phía tây Thanh Nghệ, đẹp như tranh vẽ. Sau một chầu rượu hết cỡ , tưởng là mọi người lim dim, nhưng càng đi càng hăng say hát hò , thay nhau kể chuyện sáu mươi năm trước. Ai đó lên tiếng hỏi chuyện thằng nào ngày xưa đi đường dấu anh em để mút trộm sữa nhỉ ? Uy Liêm tuy đạo mạo , nhưng cũng thừa nhận , số là lúc bấy giờ Liêm có một hộp sữa “Con Chim” hàng của vùng địch mang ra. Nhưng Liêm không biết cách nào hút ra được. May nhờ có thằng ……bày cho cách đục hai cái lỗ, thế là hai thằng từ đó dấu cả đoàn thi nhau hút sạch hộp sữa đặc. Nay xin thành khẩn nhận khuyết điểm !
Một vùng rừng núi Nghĩa Đàn ngày xưa, vùng đất đỏ quý hiếm của miền Trung  nay là bát ngát những cánh đồng. Trước đây là nông trường trồng cam làm đặc sản xuất khẩu sang Liên Xô. Liên Xô sụp đổ, cam tàn và thoái hóa. Dân nghèo xác xơ. Mãi rồi cũng kiếm lối thoát. Giờ thì ngoài cam còn có Cao su và  Bò sữa. Hàng chục cây số xanh ngát màu cỏ Voi, Ngô . Đây là trang trại bò sữa hàng vạn con sống như bà hoàng của Cty True Milk , sữa TH đấy mà, vốn là tên gọi tắt của bà  Thái Hương, chủ Ngân Hàng Bắc Á (theo tin đồn là sân sau của một trong tứ trụ người Nghệ !). Cam Nghĩa Đàn (tức cam Vinh) vẫn có, tuy không đúng mùa. Lạ nhất là cam càng bé, càng héo thì lại càng đắt, càng ngon, cô bán hàng khuyên thế. Các chị có kinh nghiệm như Minh Hà, Quang Thùy chọn ăn thử ngay cam này rồi mới mua, còn các cô Nghĩa , Lệ chuộng to đẹp thì ôm ngay lấy đống cam to tướng, vàng óng trả tiền liền …và ăn rồi mới biết. Dân miền núi xứ Nghệ không có “nói xạo” đâu.
Sắp đến quốc lộ  số 7 lên Lào thì chúng tôi rẽ vào quốc lộ 15A, con đường kháng chiến chống Mỹ ngày trước để đến thị trân Đô Lương, một địa danh nổi tiếng mà 62 năm trước đoàn trẻ con đã dừng chân chuẩn bị lương khô để hành quân đường dài. Thị trấn Đô Lương nằm trên giao lộ 15A với đường 7, ở thượng nguồn sông Lam. Cách Đô Lương khoảng 50 km về phía tây sát đường 7 và sông Lam là Thành Trà Long thuộc vùng Trà Lân (nay là huyện Con Cuông) nổi tiếng trong kháng chiến chống Minh năm 1424 : “ Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật. Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay-Bình Ngô Đại Cáo). Từ Đô Lương nếu theo đường 15A khoảng 15 km thì đến Truông Bồn, một địa danh có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, là huyết mạch trên tuyến đường Quốc lộ 15A để vận chuyển quân lương, đạn dược. Hơn 1.240 cán bộ, chiến sỹ, dân quân tự vệ, TNXP, công nhân ngành Giao thông đã anh dũng hy sinh tại đây. Đường 15A mới có sau này. Khi chúng tôi hành quân 62 năm trước là theo dọc đê sông Lam, nay mở ra thành quốc lộ 46. Theo con đường này, giờ chỉ hơn 20 phút là đến Thị Trấn Thanh Chương, cách Đô Lương 18 km , ngày trước đi bộ một đêm. Qua thi trấn Dùng (tức Thanh Chương) một đoạn vài km, bỗng Nhật Lệ lên tiếng:
- Đã đến Chợ Rạng chưa nhỉ ?
- Sao Nhật Lệ biết Chợ Rạng ?
- Từ năm 49-50 gì đó, gia đình Lệ từ vùng tạm chiếm Quảng Bình tản cư ra ở đây. Cha Lệ làm việc ở UBKC Liên Khu 4 mà lại. (cha Lệ là chủ tịch LK4 lúc bấy giờ). Từ đó năm 53 Lệ đến tập trung đoàn 10 ở chợ Rộ, chỗ Liên Khu Ủy Khu 4 đóng trụ sở.
- Chợ Rạng đây rồi, có nhớ chỗ nào không để dừng lại
- Không nhớ nữa, thôi đi tiếp đi !
Đi dọc quốc lộ 46 dọc bên bờ Sông Lam, bãi sông rộng mênh mông. Mùa mưa đến thì nước sông Lam sẽ ngập sát mép đường. Đến cầu Chợ Rộ mặt trời đã xuống núi. Cảnh hoàng hôn trên sông Lam đẹp đến nao lòng. Khoai chợ Rộ bùi ngon nổi tiếng, đã vào thơ ca : Quê ta ngọt mía Nam Đàn/ Bùi khoai chợ Rộ ,thơm cam Xã Đoài. Chúng tôi dừng xe bên cầu Chợ Rộ lúc mặt trời đỏ rực xuống gần chân trời, soi bóng sông Lam mênh mông. Qua cầu Chợ Rộ là sang khu vực ngày xưa các cơ quan đầu não kháng chiến đóng. Nơi đây chỉ sát vùng rừng núi biên giới Việt Lào chỉ  chưa đến chục cây số. Các bạn tứ xứ đến, như Nhật Lệ từ chợ Rạng, Quang Thùy từ Nam Đàn, Hồng Nhật từ Đức Thọ Hà Tĩnh, Ngô Hà từ Can Lộc, Minh Hà từ Thạch Hà, Hồ Uy Liêm từ Đức Thọ…thì được người nhà đưa đến tập trung. Những người như Khoa Phi, Xuân Hoài..  đã gia nhập thiếu sinh khu tư từ mấy năm trước thì tự lực đến đây. Tất cả đều phải đi qua đường mòn giữa ruộng khoai qua đò Chợ Rộ. Nay đường xuống bến đò đã lát beton để dân đi trồng khoai, đò cũng đã thay bằng cầu rồi ! Tất cả đoàn đều tần ngần , không muốn rời xa nơi bắt đầu gặp nhau từ 62 năm trước và tình bạn đằm thắm , kỳ lạ, kéo mãi đến nay. Đã muộn rồi, còn hơn trăm rưỡi km mới đến đích hôm nay, tất cả lên xe, đi về phía tây lên lại đường Hồ Chí Minh, rồi hướng về phía nam , chạy dọc biên biên giới Việt Lào.

Về miền Trung, con sông xưa, làng quê cũ

Trời tối dần, xe chạy giữa khe núi và rừng cây, nhiều đoạn nằm trong vùng quản lý biên giới đặc biệt. Tiếc rằng trời tối, không thể chiêm ngưỡng đoạn hoang vu , đẹp nhất mà lại không hiểm trở nối liền giữa Thanh Chương, Nghệ An vơi Hương Sơn Hà Tĩnh vì  đường Hồ Chí Minh chạy giữa thung lũng, phía tây là dãy Giăng Màn (tứcTrường Sơn) cao trên 1500m, phía đông là dãy Thiên Nhận đỉnh cao nhất chỉ 600m. Đường đẹp, hầu như không có xe chạy đêm, nên chẳng mấy chốc đã qua cầu sông Ngàn Phố, đến giao lộ đường sô 8, chạy từ QL 1A ở Hồng Lĩnh lên Cầu Treo sang Lào. Chạy tiếp về hướng nam ngược theo sông Ngàn Sâu, qua cầu sông Ngàn Trươi đến tt Vụ Quang, địa danh xưa nổi tiếng là cứ địa Hương Khê của Phan Đình Phùng. Nay thì mới tách khỏi Hương Khê lập thành Huyện mới mang tên Vụ Quang. Thị trấn này nằm ở bìa rừng khu bảo tồn rừng nguyên sinh lớn nhất Đông Dương. Từ đây bắt đầu thung lũng sông Ngàn sâu rộng bằng tỉnh Thái Bình, bốn bề là núi: Trường Sơn phía tây, Trà Sơn phía đông (nơi có hồ Kẻ gỗ), phía Bắc là rừng núi Vụ Quang, phía nam là dãy Hoành Sơn phân giới với Quảng Bình. Thung lũng ngàn sâu xưa nổi tiếng với hổ (nấu cao) gấu (lấy mật) hươu (lấy nhung), trầm hương, kỳ nam và đặc biệt là gỗ quý. Mấy chục năm nơi này đã có thành tích lớn là diệt hết động vật, chặt sạch rừng và bây giờ phổ biến thành tích đó sang Lào. Dọc đường gặp duy nhất xe biển số Lào (chủ là Việt) lặc lè chở gỗ (lậu) và đặc sản ra bắc. Tám giờ rưỡi tối mới tới được Khách sạn Hoàng Ngọc ở trung tâm thị trấn, sát cạnh UBND Huyện, bên bờ một hồ nước rộng hơn Hồ Gươm ,ở giữa có đảo và cầu đỏ cong , theo dạng đền Ngọc Sơn và cầu Thê Húc ! Chủ khách sạn tất nhiên là một đại gia buôn gỗ rồi. Hương Khê rất đặc biệt: là một thị trấn miền núi đẹp và giàu nhất trên đường Hồ Chí Minh. Là miền núi sâu, mấy chục năm trước con gái 12,13 tuổi trong chân núi còn trần truồng bế em. Nhưng nay là thị trấn miền núi sâu duy nhất ở Việt Nam có đường sắt, đường bộ, đường sông tầm cỡ quốc gia. Năm 88 vào đây, trụ sở UB Huyện còn lợp tranh. Hồi 79, 80 những người Hoa nào từ Thanh Hóa trở vào đến Huế chưa chạy thoát được đều bị tập trung vào chân núi Giăng Màn ở đây ( Chuyện mật đấy!). Sau năm 90 họ dần được tự do hơn, kéo nhau ra thị trấn buôn bán lập nên phố phường tấp nập. Hai phần ba dân Hương Khê xưa là công giáo . Hơn một nửa đã di cư vào Nam sau 1954 và rồi sau 75 lại sang Mỹ. Cho nên số kiều hối chuyển về không phải là ít. Dân buôn gỗ lậu, lâm đặc sản, ma túy , dân anh chị cướp của giết người tứ phương…tìm thấy ở đất Hương Khê là chỗ lý tưởng để làm ăn hoặc lánh nạn. Nay nhờ ơn chế độ đã trở thành  đại gia trọc phú đếm cả ngày không xuể! Còn người nghèo khổ cũng đếm cả năm không hết. Tuy nhiên, không khí núi rừng thanh khiết, không gian rộng rãi, mát mẻ thì cũng khó nơi nào sánh kịp. Đến mức mà sáng dậy Hồ Uy Liêm phải thốt lên rằng chưa có lúc nào mà Liêm có được giấc ngủ sâu, ngon lành như đêm qua. Hỏi ra thì không ai trong đoàn không trải qua một giấc ngủ kỳ diệu như vậy. Còn món súp lươn núi đặc biệt bên bờ hồ Hương Khê mà cả đoàn đã điểm tâm sáng thì khỏi phải bàn. Sáng sớm tôi có việc bân , không kịp ăn sáng cùng đoàn. Cậu Khiêm lái xe liền lái đưa tôi đến ăn, vừa nói : “ lươn thế này mới là lươn, so với lươn dặc sản Ninh Bình sáng qua thì một trời một vực, em ăn một bát mà vẫn thòm thèm”. “Thế thì ăn tiếp với mình bát nữa” . Vậy là không hề khách khí, hai chúng tôi đã thưởng thức món đặc sản một cách ngon lành, đủ sức đi tiếp đường dài. Không thể có đủ thì giờ để cho cả đoàn biết mùi Cá Chình khe đá, Ba ba núi ( ở đây gọi là con Hon), uống với rượu “Viagra” của núi rừng Hương Khê là như thế nào. Người ta nói các quán đại đặc sản Hà Nội, Sài Thành…phải gọi bằng Cụ!
Lại tiếc rằng chúng tôi rời Hương Khê lúc sáng sớm, sương mù chưa tan hết nên không thể chiêm ngưỡng được từ xa  thác Vũ Môn như một giải lụa trắng vắt trên lưng chừng núi hơn ngàn mét đổ xuống. Tuy nhiên dãy Giăng Màn cao vút như một bức màn phía tây, phủ mây mù thì cũng nhìn thấy phần chân núi. Khi lên đến đỉnh đèo La khê trên dãy Hoành Sơn, hết sương mù, nhìn sang thì đẹp mê hồn !
- Sắp đến Đèo Đá Đẽo rồi các bạn ơi ! Nhiều người reo :
- Đá Đẽo, Đá Đẽo …và cười ầm lên. Lại có tiếng Ngô Hà:
- Không phải, Đá chưa Đẽo chứ ! Không ai nhịn được nữa, cười vang cả rừng núi.
Tuấn Nga ngồi bên khẽ hỏi:
- Mọi người sao lại cười dữ dội vậy
- À, Tuấn Nga  không biết cách nói …lái à ?
Mà Tuấn Nga không biết nói lái cũng phải. Nga vốn là người Hà Nội, cháu ngoại cụ Hoàng Đạo Thúy, một nhà văn hóa, nhà cách mạng nổi tiếng, Hiệu Trưởng đầu tiên của Trường Lục Quân Việt nam. Bố mẹ Nga bị giặc sát hại từ 1943, Nga ở với gia đình gì ruột là vợ của ông Tạ Quang Bửu , người Nghệ An. Tuy lớn lên trong một gia đình đặc sệt miền Trung nhưng không ở miền Trung nên nói lái miền Trung không ngấm vào máu thịt.
Hơn một tiếng rưỡi thì đến Phong Nha, thăm thú di sản thế giới mất ba giờ, ăn trưa xong thì đã về chiều. Lại  đi tiếp đến Đồng Hới. Nhận phòng ở KS 3 sao Thanh Phúc xong thì may quá , vừa lúc trận đấu U23 Malayxia- Việt Nam bắt đầu. Các cụ ông quyết ngồi lỳ xem, mặc các cụ bà muốn dạo phố hay làm gì thì làm !
Thành phố Đồng Hới sát bờ biển cát trắng, có cửa sông Nhật Lệ rộng mênh mông, xưa mẹ Suốt phải chèo đò , chắc mệt lắm. Nay thì có cầu Nhật Lệ tuyệt đẹp mới bắc qua , sang khu Resort mới xây trên làng chài nghèo Bảo Ninh. Thật là kỳ ảo khi cô gái (à quên Cụ bà ) Hoàng thị Nhật Lệ dẫn các bạn từ thời ấu thơ đến bên dòng sông Nhật Lệ, ngắm cầu Nhật Lệ , thăm quê hương chôn rau cắt rốn của mình. Chắc là cha mẹ có kỷ niệm lãng mạn lắm trên dòng sông Nhật Lệ này mới trao cho con gái cái tên Nhật Lệ. Tôi có một kỷ niệm riêng về Nhật Lệ. Lúc 7,8 tuổi, tôi được mẹ cho học nhạc .Một bản valse  giờ tôi còn nhớ là Sóng Nhật Lệ của Nhạc sĩ Nguyễn Đình Chiểu người Huế tản cư ra quê tôi. Bản nhạc phỏng theo bài valse Danube Xanh. Khi đến tập trung ở Chợ Rộ lại gặp cô bé Nhật Lệ cùng tuổi. Thế cho nên cái tên Nhật Lệ nhớ mãi đến giờ.  
Rời Đồng Hới khi mặt trời vừa lên khỏi chân trời mặt biển Đông.
Đến mộ Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, hãy còn sớm ,nên rất vắng vẻ. Thắp nén hương tưởng niệm người con của dân tộc xong, quay ra mới thấy xe và người kéo vào rất đông.
Quay ra quốc lộ 1A chỉ một đoạn ngắn là chui qua Hầm Đèo Ngang, mà theo anh Hồng Nhật nói, dân Miền Trung gọi là Đèo Đứng (các chị lại cười ré lên, lần này thì Tuấn Nga hiểu ngay !). Khu vực Vũng Áng bắt đầu từ chân đèo, phía Hà Tĩnh. Chạy đến hơn chục cây số rồi mà vẫn chưa hết. Quả thật là một khu kinh tế hùng vĩ, chắc chắn là nhất Việt Nam  hiện nay. Tạm bỏ qua chuyện mưu mô Tàu, thì quả thật khu này đã thay đổi kỳ diệu. Chỉ năm , sáu năm trước, đây là vùng hoang vắng, nghèo xơ xác. Các cô gái bán hoa quá đát, dạt về đây, lập nên miền “ hoa héo đèo Ngang” cho cánh tài xế lái thuê ít tiền (cậu lái xe tên Khiêm, U60 kể thế) ! Đoạn quốc lộ 1A từ đây trở ra đã mở rộng xong, xe chạy 80km thoải mái. Chỉ hơn 1 giờ rưỡi từ Đèo Ngang đã đến ngã ba Đồng Lộc (110km). Trên đường rẽ vào Đồng Lộc, chúng tôi dừng lại thăm khu nhà thờ Tổ họ Ngô Trảo Nha của Ngô Hà. Bên cạnh nhà thờ là khu lưu niệm của nhà thơ Xuân Diệu cũng là họ Ngô của Ngô Hà. Mặc dù là con gái (ngoại tộc !) nhưng Ngô Hà của chúng ta đã đóng góp xây cho nhà thờ Tổ hai cái hồ rất đẹp , và nhiều thứ nữa... Khá khen thay cho nữ tướng Ngô Hoàng Hà, trọn tình vẹn nghĩa với quê hương dòng tộc.
Từ nhà thờ tổ họ Ngô Trảo Nha đến nơi 10 cô gái Đồng Lộc hy sinh chỉ vài cây số. Đã đứng ngọ, nắng gắt. Mấy hố bom lớn vẫn để nguyên , cỏ cây um tùm.
Khu tưởng niệm hoành tráng của thanh niên xung phong toàn quốc là nơi đầu tiên chúng tôi đến thắp hương. Khu này mới xây dựng sau này. Đối diện là một tháp chuông cao , cũng mới xây xong.
Tất cả các bạn chia nhau đi thắp hương trên mười ngôi mộ của mười cô gái , hy sinh cùng một lúc khi tuổi đời chưa quá hai mươi tuổi !
Rời Đồng Lộc đã quá trưa. Không khí trong xe trầm lắng, như đang còn ngẫm nghĩ những ý nghĩa sâu lắng. Sự hy sinh của biết bao thế hệ con dân nước Việt, của  cha mẹ, ông bà, bè bạn của chính chúng ta, giờ đây đã mang lại điều gì ?

Điện thoại réo gọi anh chị Hân- Hà liên tục. Hóa ra dì ruột của Minh Hà ở Hồng Lĩnh đã chuẩn bị xong cơm nước quê nhà để chiêu đãi đoàn hành hương, mà sang chiều rồi vẫn chưa thấy vềVui quá nên quên cả đói , cả đường dài, phút chốc đã đến ngã tư Quốc lộ 8 với quốc lộ 1A, nơi quán ăn của Dì Yến, dì ruột Minh Hà đã đợi sẵn.
Đến quốc lộ 8 rồi mà anh Hân còn hỏi Đường 8 ở đâu. Anh Hân cùng chị Hà vốn đều là giáo viên, anh dạy toán, chị dạy văn. Nhưng năm 1972 anh Hân đi B , rồi trở thành nhà báo, viết văn. Hồng Nhật đọc truyện ngắn của anh Hân viết về đường 8 xong thì quả quyết, ông này nhất định là người Hà Tĩnh cạnh đường 8. Từ ngã tư này đến Đức Thọ quê của Hồ Uy Liêm , Hông Nhật và quê ngoại Xuân Hoài chỉ 5,7 km thôi. Nhưng anh Hân người Huế, chỉ là rể Hà Tĩnh thôi,  chỉ nghe kể lại mà viết về đường số 8 như thật, tài ghê ! 
Nếu mà tôi kể về bữa tiệc toàn món đặc biệt quê nhà choa mà chúng tôi được thưởng thức hôm nay thì mọi người sẽ tranh nhau về quê chị Minh Hà mất, nên thôi không kể nữa mà them. Muộn quá rồi , không thể chần chừ lâu hơn nữa, xe mở hết tốc độ cho phép để về. Qua Cầu Giát một đoạn, đến làng Quỳnh Đôi , quê của nữ sĩ Hồ xuân Hương cũng như của hậu duệ bà là Hồ Thị Nghĩa, đang ngồi trên xe đây, cũng không thể dừng lại nữa. Nói Hồ Thị Nghĩa (K3), Bác sĩ quân y,  có thể nhiều bạn LSQL không nhớ, nhưng nếu biết Nghĩa là chị ruột của Hồ Trung Tá suýt chết đuối năm nào ở Hồ nước cạnh nhà Ăn của trường Quế Lâm chúng ta thì chắc không ai quên.
Tám giờ rưỡi tối , chúng tôi an toàn về đến địa phận Hà Nội, một chuyến hành hương thú vị, quên cả tuổi tác , sức khỏe. Ai cũng vui, và chúng tôi vui nhất là cặp đôi Hân - Hà, anh chị cả của cả Đoàn khi khởi hành, ai cũng thấy ái ngại vì bề ngoài tỏ ra là sức khỏe yếu, thế mà khi trở về vui vẻ, khỏe mạnh,...tình tứ hơn xưa.





Chủ Nhật, ngày 06 tháng 3 năm 2016

BÀI MỚI GỬI IN SÁCH CỦA BẠN PHẠM BANG NGẠN




Tác giả ( người thứ 3 bìa phải) và nhóm các bạn K5 về thăm trường cũ Quế-Lâm tháng 10/2006
(Ảnh chụp bên cạnh nhà nam sinh có phòng của Lớp 5B ở đầu nhà -  Ảnh do Như Thanh cung cấp )
-------------------------------

4 nhận xét:

  1. Vì còn một số tác phẩm ( quan trong và hấp dẫn) đã đăng ký và đang chỉnh sửa những dòng cuối cùng. Vì vậy chúng tôi- Nhóm BT gia hạn ngày nộp bài cuối cùng vào 15/3/2016 ( Thay vì vào ngày 29/02 như thông báo trước đây)
    Riêng về bài viết của cụ Bang Ngạn. Chúng tôi nín thở chờ đợi. Nay đã có kết quả. Tác giả là người "Khó đẻ", thế mà cuối cùng cũng "đẻ" ra được đứa con tình thần " kháu khỉnh" thì thật là ...quý hóa quá !
    Cũng hoan nghênh " bà đỡ " khéo tay, túc trực bên "sản phụ" ngày đêm động viên khích lệ " cố rặn đi ! Cố tí nữa thôi là NÓ ra ngay đấy mà !". Khi "thằng cu" oe oe chào đời là đã có "Bà Đỡ 3B" đón tay , rất chu đáo . Mõ xin thông tin đẩ cả Làng cùng vui và XIN MỘT TRÀNG VỖ TAY Ạ !
    Trả lờiXóa
  2. Cách đây 6,7 năm - do làm Mõ Làng coi giữ Blog, tôi đã từng xúc động đến cay mắt khi đọc hàng loạt hồi ký , thuộc chủ đề " Tuổi thơ tôi" của các bạn . Hôm nay nhận được E-mail của Trung Hải, thấy bài viết này của Băng Ngạn, tôi đọc vội và bỗng cảm giác xúc động như ngày nào lại dồn dập ùa về ...Tôi là người học văn, làm văn làm báo , cũng có máu văn chương. Thời nhỏ đi học "ÁM TẢ" thì khá chút chút chứ " LÀM TÍNH" ( Toán) thì dốt lắm ! Dốt đến tận bây giờ ! Cái nghề nó vận vào "cái nghiệp", hễ nói đến kỷ niệm tuổi thơ là xúc động . Nhưng đó là tình cảm thật. Tự đáy lòng không hề mầu mè, nịnh bợ ( Mà cũng nịnh nhau thì được gì bây giờ !!!). Hơn thế, nếu có lời động viên bạn để bạn vui hơn thì sao mình không " nịnh" kia chứ ? Nhưng ở đây là 1 bài viết hay thực sự. Một cách kể chuyện bình dị thủ thỉ. Đúng, người xưa đã nói : văn chính là người ! Cái thủ thỉ đúng chỉ có ở bạn Băng Ngạn ! Quả là bạn đã cho tôi cùng bạn " Ngược dòng ký ức" thêm một lần nữa . Lời sau cùng : Bạn Ngạn đã cố gắng đáp ứng sự mong muốn của Tôi và 3B, thay mặt nhóm BT sách. Chính chúng tôi phải cám ơn bạn, Băng Ngạn ạ ! ( Bài viết do Băng Ngạn viết tay và 3B đã dương mục kỉnh gõ bàn phím cho ra file lưu trong máy tính, rồi gửi nhanh cho tôi. Một vài lỗi chính tả sẽ được sửa. Công việc ấy có bạn Tiến Hoàn đang trong tư thế sẵn sàng ! )
    Trả lờiXóa
  3. Chúc mừng cụ Bang sinh đứa con quý hóa, ca ngợi cụ Ba - bà đỡ tài tình và vỗ tay hoan hô cụ Mõ kiên trì chờ đón thành công tác phẩm trong niềm vui mùa xuân mới.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Cám ơn cụ đã là người com đầu tiên !
      Xóa

Thứ Tư, ngày 20 tháng 1 năm 2016

THƯ BBT GỬI BLL K5 & CÁC TÁC GIẢ CÓ BÀI SẼ IN SÁCH “NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC”

( Để thay thông báo)
Ngày 17/01/2016
Các bạn thân mến !
Theo đề nghị của chúng tôi bạn Xuân Hoài đã hoàn thành việc dàn trang (nháp thô) Hồi ký NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC , dựa trên bản thảo chính đã được nhóm Biên tập gồm bạn Quang Trung ( chủ biên) cùng các bạn Tiến Hoàn, Trung Hải, Công Kỳ, Nguyệt Ánh chỉnh sửa nâng cao từ hơn 60 bài viết ( văn xuôi và thơ ), của 42 tác giả đăng rải rác trên Blog lusonquelam suốt 2 thời kỳ dài 9 năm ( từ 2007 Yahoo!360 đến 2013 Blogspot và đến tận 2015 ).  Từ  2013 những sáng tác này được trân trọng lưu trữ riêng trong Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC  chuẩn bị cho việc in thành ấn phẩm trên giấy. Vì một số lý do chủ quan, khách quan việc này bị gián đoạn, nay được phát động trở lại với sự tham gia nhiệt tình của bạn Xuân Hoài- Đặc trách phần kỹ thuật vi tính và in ấn .

Ở văn bản này, bảng MỤC LỤC đã được sắp xếp theo  ABC ( tên tác giả) khác với bản sửa số 1 và hiện  để ở dạng file.doc giúp thuận tiện cho việc tra cứu của bạn đọc

Để sửa chữa, bổ sung bài mới hoặc có ý kiến đóng góp, chúng tôi đề nghị các anh chị liên hệ với BBT qua hòm thư điện tử Email  : lusonquelam2012 @gmail.com .Hoặc quangtrungvu126@yahoo.com .  Cần trao đổi trực tiếp xin gọi điện thoại cho
Về nội dung :  Quang Trung 01233399975
hoặc Trung Hải 0913518919 ( Bạn Trung Hải còn phụ trách khâu tài chính)
Về kỹ thuật vi tính in ấn:
Xuân Hoài 01688377913
Ngay sau khi nhận được thông tin, BBT có trách nhiệm trao đổi chi tiết với tác giả .

Chúng tôi thống nhất : Sách in dưới 500 trang ( cả văn xuôi và văn vần )và không in ảnh chân dung tác giả, ( Nếu kinh phí cho phép, có thể dành vài trang in ảnh tư liệu tập thể đen-trắng có chọn lọc ). Không ghi chức vụ, học hàm, học vị
Theo dự tính của bạn Xuân Hoài nếu có đủ kinh phí và xin được giầy phép xuất bản thì có thể có sách sớm .
Tạm thời bạn nào có máy in có thể tự in ra giấy để đọc, để chỉnh sửa, không tốn kém và cũng chẳng cần xin giấy phép xuất bản !

Nhân chuyện BBT khởi động in  Hồi ký bạn Minh Đức đề xuất (Trích Email ) :
•    Chưa in sách hoành tráng được thì ấn phẩm điện tử dưới dạng pdf và xuất ra đĩa CD dưới định dang khác nữa giúp các bạn không có máy tính hay không rành máy tính vẫn có thể đọc được trên màn hình TV và còn chứa nhiều  ảnh mầu theo album từng chủ đề ghi lại các kỷ niệm của chúng ta.
•    Mình xin xung phong việc dàn trang trình bầy cuốn sách điện tử như trên nếu các bạn tín nhiệm và sẽ hoàn thành trong dịp nghỉ Tết nguyên đán này.
Nếu được tín nhiệm xin đề nghị các tác giả cũng như các bạn mail cho mình ảnh, phim các bạn lưu trữ.
Riêng mình cũng sưu tập riêng, kho dữ liệu mà mình chụp các sự kiện cũng khá nhiều.


Rất hoan nghênh sáng kiến của bạn Nguyễn Minh Đức .
Để sản phẩm này hoàn thành trước Tết Nguyên đán Ất Mùi, chúng tôi  đề nghị các bạn có hình ảnh tư liệu hãy gửi ngay cho bạn Minh Đúc theo địa chỉ Email  sau đây :
nguyen.ducminh280@gmail.com (Hết thư MĐ)
 (Ý kiến này bạn MĐ đã gửi qua Email tới nhiều bạn từ đầu tháng 1/2016 , mới chỉ có bạn Hoàng Thế Long phản hồi).

  • Hiện nay chúng tôi đang duyệt lại lần cuối bản in trên giấy A4 để chuyển lại cho bạn Xuân Hoài thực hiện tiếp khâu kỹ thuật
  •  Chúng tôi đã liên lạc tới 1 số bạn đề nghị viết bài đóng góp cho tập Hồi ký thêm phong phú về nội dung.
  • Chúng tôi sẽ "khóa sổ" nhận tác phẩm đến hết ngày 29/02/2016
  • Bạn Trung Hải đại diện BBT sách đặc trách về tài chính phục vụ in sách. 
  • Sau khi hoàn tất khâu nội dung BBT sẽ giao lại cho BLL toàn quyền xử lý bản thảo về mặt tài chính và phân phối sách. Tất cả anh chị em trong BBT tự nguyện không nhận bất cứ khoản tù lao nào . 

                 Trân trọng thông báo và mong BLL K5 cùng tất cả các bạn nhiệt tình ủng hộ .
                                                                                                                  Xin cảm ơn !

13/01/2016
TM BBT sách .
Vũ Quang Trung
( Vũ Hồng Quang)
ĐTDĐ: 012 333 999 75
Email : quangtrungvu126@yahoo.com

Thư ngỏ này được gửi qua Email và được đăng trên 
Blog lusonquelam ( Tìm trên google :lusonquelam.blogspot.com )
và Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC .


Thứ Năm, ngày 31 tháng 12 năm 2015

Thư ngỏ về tập " Hồi ký K5" chưa hoàn thành


Vũ Quang Trung
(Người Biên tập chính)

Thư ngỏ viết ngày tận cùng của năm 2015  gửi các anh chị đã có bài được chọn in sách .

Thưa các anh chị ! 
Blog lusonquelam ra đời từ năm 2008. Ngay từ ngày còn sử dụng Blog yahoo! 360plus, tôi  ( Quang Trung- Calathau Vũ) cùng 1 số anh chị nòng cốt, đã nhiệt tình động viên cổ vũ cho phong trào viết hồi ký trong cộng đồng K5 tham gia chơi Blog và lấy Blog lusonquelam làm địa chỉ giao lưu,  chia sẻ tâm tình, thông báo tin tức vui buồn trong cộng đồng bạn LSQL K5 trong và ngoài nước.  Chúng tôi cũng cổ vũ cho phong trào viết hồi ký theo các chủ đề như “ Tuổi thơ tôi” , “ Những ngày gian khổ những ngày hào hùng”, “ Bạn tốt quanh ta”v.v…Qua thời gian, nhiều bài viết sâu sắc, xúc động, nhiều bài thơ hay đã xuất hiện trên Blog cá nhân góp phần thắt chặt “tình Quế Lâm” trong chúng ta. Chắc không ai phủ nhận tác dụng này !  Từ kết quả này tôi đã bàn với 1 vài anh chị ý tưởng của mình là tập hợp các bài viết này để in thành tập sách mang tính văn học , thay cho ý định trước đây là xây dựng 1 quyển “kỷ yếu K5”. được khuyến khích, tôi tự tuyển chọn, sửa chữa, trao đổi góp ý với nhiều tác giả để hoàn chỉnh bài, đăng trên Blog lusonquelam . (Trước mỗi bài tôi đều soạn lời giới thiệu trân trọng về tác giả ). 
Mõ tự chụp trình Làng
(1g10 ngày 31/12/2015)
Giữa năm 2012 việc tuyển chọn bài vở cho in sách đã đi được quá  nửa chặng đường. Việc còn lại là tiếp tục “tinh chỉnh” về tính chính xác của nội dung và về các lỗi kỹ thuật vi tính, in ấn . Về sau, do mối quan hệ giữa ta và nước Bạn nẩy sinh thêm những vấn đề phức tạp nhậy cảm chúng tôi thấy cần thiết phải có ý kiến của các tác giả để , nếu cần thì điều chỉnh lại. Tôi đã lập ra Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC để đưa lên mạng toàn bộ các bài vở của các anh chị . Chúng tôi còn in ra giấy 3 tập bản thảo để gửi tới 1 số anh chị đọc và cho ý kiến. Rất tiếc, cho đến ngày hôm nay 31/12/2015 chúng tôi chưa nhận được 1 ý kiến hồi âm xây dựng nào từ các tác giả và những ai quan tâm . 
Cũng xin nói rõ, việc tham gia gửi bài in sách là hoàn toàn tự nguyện. Có nhiều anh chị rất nhiệt tình nhưng cũng không ít anh chị không tham gia. Thậm chí khuyến cáo sẽ gặp rủi ro ! Chúng tôi đã mở rộng thành phần tác giả, không chỉ thuộc K5 mà là cộng đồng các Bloggers lusonquelam ( Nói vui là dân Làng Cu Lờ !). Do đó sách có tác phẩm của một số anh chị Internat, của một số cựu HS các khối từ Vỡ lòng đến Lớp 4 và của 2 giáo viên !
Kết quả, chúng tôi ( Nhóm “thiện nguyện” gồm : Quang Trung, Trung Hải, Tiến Hoàn, Nguyệt ánh, Công Kỳ ) đã đưa lên mạng (Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC ) tổng cộng 70 bài viết (văn xuôi và thơ ) của  42 tác  giả  ( Không kể nhiểu trang comment nhận xét chia sẻ, trao đổi của nhiều anh chị khác ). Chúng tôi đưa tất cả các tác phẩm (đã được sửa chữa gần hoàn tất ) lên Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC không ngoài mục đích chuyển tới các tác giả có tác phẩm xem lại lần cuối cùng và cho chúng tôi biết ý kiến đã đồng ý hay chưa ? Nếu thấy cần chỉnh sửa thì tự tác giả chỉnh sửa. Nếu khó khăn chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ ( Ngoài HN là nhóm Trung Hải, Tiến Hoàn, Nguyệt Ánh …, trong SG là Calathau, Công Kỳ ). Cuối cùng sẽ chuyển cho anh Hà Đăng Tín ( Nick Name noilieuhaha ) xử lý về mặt kỹ thuật trước khi đưa nhà in in ấn . Thông tin này chúng tôi đã đưa lên Blog Làng và trong 1 số cuộc Họp Lớp có phổ biến rõ ràng. Thế nhưng – như nói ờ trên, suốt từ khi có Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC  đến nay, chưa có 1 tác giả nào có ý kiến phản hồi.  Nói chính xác, là gần đây có 1 số ý kiến phàn nàn về sự chậm chễ ra sách. Các anh chị ấy cho rằng lỗi là do tôi ( Quang Trung) vô trách nhiệm  “ Hô hào viết, nhận bài về rồi không làm gì cả !”. Trước hết xin tiếp thu tất cả các ý kiến phải/trái của quý anh chị.  Không biết trả lời sao. Không biết làm gì hơn…Nhưng điều này đã khiến tôi bừng tỉnh, liền  bỏ ra 2 ngày thống kê, tổng hợp lại các số liệu bài vở trên blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC  trình quý anh chị ngay sau đây.
Thưa quý anh chị !
Gần 4 năm rồi, tuổi cao, sức yếu đã không làm nổi thì giờ đây làm sao có thể đủ sức lực và sự hưng phấn để tiếp tục công việc !  Vậy xin trao lại cho các anh chị phần tôi và mấy bạn tâm huyết cộng sự , đã thực hiện nhưng còn dở dang và mong đây là lần cuối cùng không còn phải nghe lời ta thán “trời ơi đất hỡi nữa !”.
Calathau tôi xin chân thành cảm ơn các bạn chí cốt đã cộng tác nhiệt tình, có hiệu quả và cũng xin đội ơn quý anh chị đã quan tâm !
Năm mới 2016 xin chúc quý anh chị Sức khỏe và Hạnh phúc .
Tp.HCM 31/12/2015
Vũ Quang Trung
(Mõ Calathau)
Giao diện chinh của Blog "Ngược dòng ký ức" ( Tồn tại từ 2013)
( Bài số 01. Vũ đăng Sinh)
Bây giờ mời anh chị vào Blog “NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC ” theo hướng dẫn sau đây.

Xin lưu ý :
  1. Tất cả các bài viết này ( văn xuôi, văn vần và comment …) đều đã được xuất bản trên Blog lusonquelam sau đó được chỉnh sửa rồi chuyển vào Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC
  2.  Các anh chị có thể vào dễ dàng nếu từ Blog lusonquelam, qua ô “Blog bạn bè” bên tay phải màn hình. Click trỏ chuột trái vào dòng chữ “ NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC” sẽ lập tức xuất hiện ( nếu mạng tốt ). Ngoài ra tôi đã kết nối “NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC” (“Ly Giang”)  với hầu hết các Blog của Làng ta ( Trừ 1 số anh chị không cài đặt chức năng kết nối bạn bè  ) 
  3. Để tiện tra cứu tôi cũng đã đánh số thứ tự tác giả (kèm tác phẩm ) từ Số 01 đến số 42. 
  4. Vì có một số tác giả có hơn 1 tác phẩm nên tổng số tác phẩm là 70 - kể cả văn xuôi và thơ , chưa tính nhiều trang comments, chia sẻ, bình luận của nhiều Bloggers rất giá trị )
  5. Tôi cũng lập bảng thống kê số tác phẩm của từng tác giả để tiện tìm trên Blog NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC
  6. Việc đánh số thứ tự tác giả là ngẫu nhiên, không phải để  in sách .

 Số 16. Bài " Xin cảm ơn bạn Quế Lâm của tôi" của bạn Nguyễn Chiến Thắng (đã mất )

Danh sách tác giả-Tác phẩm trên Blog
( Sắp xếp ngẫu nhiên)

01. VŨ ĐĂNG SINH
Kể thêm về bạn Đức Tấn
02. HÀ ĐĂNG TÍN
Thày tôi
03. QUANG TRUNG
Cuộc chia tay hoàn hảo
04. PHẠM ĐỖ ĐỒNG
Mẹ con tôi
05. NGUYỄN ANH TUẤN (CTV)
Với trưởng nam của thi sĩ Hoàng Cầm
06. VŨ DUY KHẮC - THƠ (Bài 2)
Hơn cả tình bạn
07. NGUYỄN NGỌC TIẾN 
Một thời mãi không quên
08. TRỊNH XUÂN DIỄN
Từ Việt Bắc đến Lưu Sơn tựu trường
09. ĐINH CÔNG KỲ - 2 BÀI
 “Chức” lớp trưởng và những kỷ niệm đẹp về các anh chị giáo viên ở Quế Lâm 
10. ĐỖ ĐỒNG 
Cá lóc Đại Hàn 
11. THẾ LONG 
Dấu vết khảo cổ
12. HOÀNG THẮNG  (Thơ)
 Khóc Hoàng Kỳ
13. HỒ ANH DŨNG
Nhớ những ngày ở Lư Sơn, Quế Lâm, KHXNN ….
14. PHẠM KIÊN 
Bạn Chiến Thắng như tôi biết
15. TẬP THỂ .
Cùng thi làm thơ thay cháu tả ông bà
16. NGUYỄN CHIẾN THẮNG 
Xin cảm ơn bạn Quế Lâm của tôi.
17. ĐẶNG HỒNG PHƯƠNG (Thơ) 
Một thời để nhớ
18. LƯƠNG THÚY BÌNH 
 Giữ mãi kỷ niệm đẹp của thời thơ ấu.
19. PHẠM ĐỖ ĐỒNG
Bạn Quế Lâm giữa Trường Sơn                                     
20.THU GIANG ( 2 bài thơ) 
21. PHẠM KIÊN 
Sức sống mãnh liệt, nghị lực phi thường
23. TRẦN TRUNG HẢI
Chuyện của ông giáo làng
24. MAI ĐĂC TÂM- ( 3 bài thơ )
Anh sẽ nói với em
25. THẦY GIÁO NGUYỄN ĐỨC CHÍNH
26. ĐỖ LONG – ( 2 bài thơ)
27. NGUYỄN MINH ĐỨC 
Tình thày nghĩa trò
28. TRẦN KHÁNG CHIẾN .
Tôi và các anh khối lớp 5
29.NGUYÊN HÂN 
Hành hương về ATK
30. DƯƠNG NGHIỆP CHÍ 
"Chưa thấy ai thật thà như vậy”
31. NHẬT LỆ .
Ký ức tuổi thơ
32. NGUYỄN TRƯƠNG TRÁC
Nhớ bạn Đặng Việt Thường
33 . THẾ LONG 
Kể chuyện TSQ cục TC.TCCT
34. Trịnh Huy Châu - 
 Đằm thắm một tình bạn… (về Xuân Thiên)
35 . DƯƠNG NGHIỆP CHÍ 
Tản mạn tuổi già
36. CÔNG LÝ.
Tia chớp của số phận
37. TRẦN XUÂN HOÀI
Tản mạn một lục thập hoa giáp
38. QUANG TRUNG ( Về anh Toàn giáo viên TDTT)
Trò 70 mừng thày 80 !
39. VŨ DUY KHẮC ( Về Trần Đình Hoan)
Trần Đình Hoan, xa mà gần!
40. 41. TRỊNH BÁ PHIẾN (2 bài )
Làng ảo - Tình thật
42. THANH MAI
Lời tâm sự
43. CÔNG LÝ (Kể chuyện Đặng Việt Thường)
Anh đi rồi, tình anh để lại
44. TRƯƠNG TRÁC (A Thanh Phúc)
Vĩnh biệt tác giả ca khúc “Trường của em”
45. ĐINH VĂN ĐẶNG (GIANG)
Quên sao được những kỷ niệm xưa
46.47 HỒNG QUANG & ĐỖ LONG (Thơ và bài bình thơ)
  Tiếng nước ta
48. TRẦN TRUNG HẢI (Thơ)
Một thời Quế Lâm
49. CÔNG KỲ
Ngày đầu tiên máu lửa
50. 51. 52 NGUYỆT ÁNH (3 bài )
Tâm sự ngày Tết
53. QUANG TRUNG (Thơ) và LỜI BÌNH
Trường chúng mình
54. HỮU HÙNG & TRỌNG PHÚ
Lời tạm biệt trước lúc hồi kinh
55. MINH GƯƠNG
 Những kỷ niệm không bao giờ phai
56. THANH MAI
Đi tìm nỗi nhớ tuổi thơ    
57. NGUYỄN NGỌC TRÂM
Chuyện của Ngọc Trâm
58. CHU VIỆT CƯỜNG
Chìm nổi cuộc sống tuổi thơ tôi
59. NGUYỄN KIM NỮ HIẾU
Tự truyện
60. LỆ THỦY
Tình Quế Lâm qua các thế hệ

( Còn 2 tác giả Vũ Mão và Trịnh Thế Phương, như vậy chúng tôi đã tập hợp được 42 tác giả với trên 70 tác phẩm văn xuôi và thơ, chưa kể nhiều trang Commets bên dưới một số bài )

Số 56. Bài " Đi tìm nỗi nhớ tuổi thơ" của tác giả Thanh Mai

Thống kê các tác phẩm của từng tác giả

Các tác giả có 01 bài viết ( văn xuôi)

1.Vũ Đăng Sinh :
•    Kể thêm về bạn Đức Tấn
2. Hà Đăng Tín
•    Thày tôi ( về Thày Nguyễn Toán)
3. Nguyễn Anh Tuấn (CTV)
•    Hoàng Kỳ như tôi biết ( Rút từ Blog Nguyễn Trọng Tạo )
4. Nguyễn Ngọc Tiến
•    Một thời mãi không quên
5.Trịnh Xuân Diễn
•    Từ Việt Bắc đến Lô Sơn tựu trường
6. Hồ Anh Dũng
•    Nhớ những ngày ở Lô Sơn, Quế Lâm , KHX ( Rút từ Hồi ký )
7. Nguyễn Chiến Thắng
•    Xin cảm ơn bạn Quế Lâm của tôi
8. Lương Thúy Bình
•    Giữ mãi kỷ niệm đẹp của thời tơ ấu
9.Thày giáo Nguyễn Đức Chính
•    Ký sự thăm lại trường xưa
10. Nguyễn Minh Đức
•    Tình thày nghĩa trò ( Về thày Tuấn).
11 Trần Khán Chiến 
•    Tôi và các anh K5 
12, Nhật Lệ
•    Ký ức tuổi thơ
13. Trịnh Huy Châu
•    Đằm thắm một tình bạn ( Về Xuân Thiên)
14. Trần Xuân Hoài
•    Tản mạn một lục thập hoa giáp
15. Đinh văn Đặng
•    Quên sao được những kỷ niệm xưa
16. Minh Gương
•    Những kỷ niệm không bao giờ quên
17. Nguyễn Ngọc Trâm
•    Truyện của Trâm
18. Chu Việt Cường
•    Chìm nổi cuộc sống tuổi thơ tôi 
19. Nguyễn Kim Nữ Hiếu
•    Tự truyện .
20. Lệ Thủy
•    Tình Quế Lâm qua các thế hệ .
21. Tú Riềng và Tú Đoành
•    Tự trào

Các tác giả gửi Thơ

 22 Hoàng Thắng
•    Khóc Hoàng Kỳ (thơ)
23. Trịnh Thế Phương
•    Một bài thơ tình trước khi đi B
24.Đặng Hồng Phương
•    Một thời để nhớ ( Thơ).
25. Thu Giang ( Thơ 2bài).
•    Mười trong một
•    Thương nhớ cánh vạc ( Tặng anh chị Huyền-Đồng)
26. Đỗ Long ( thơ 2 bài ).
•    Lời khấn liệt sĩ Hoàng Sa
•    Vĩnh biệt Hoàng Kỳ
27. Mai Tâm ( Thơ 3 bài ).
•    Anh sẽ nói vơi em (Tặng người bạn đời)
•    Chị là cô giáo dậy em
•    Nhớ lắm Việt Thường ơi
28. Tâp thể thơ vui nối vần tả ông bà Quế Lâm.

Các tác giả gửi nhiều văn xuôi  (và cả thơ )

29. Trần Trung Hải :
•    Chuyện ông giáo Làng ( Về Trần Công Xương) .
•    Một thời Quế Lâm (thơ).
30. Đặng Nguyệt Ánh ( 3 Hồi ký).
•    Tâm sự ngày Tết
•    Tự truyện
•    Kỷ niệm về ngày giải phóng 30/4/1975
31. Trịnh Bá Phiến (2 bài).
•    Làng ảo -Tình thật
•    Thương tiếc anh Lê Hồng Chương
32. Hoàng Thế Long
•    Kể chuyện TSQ Cục TC, TCCT
•    Dấu vết khảo cổ
 33. Thanh Mai
•    Đi tìm nỗi nhớ tuổi thơ
•    Lời tâm sự
34. Phạm Đỗ Đồng :
•    Mẹ con tôi
•    Cá lóc Đại Hàn
•    Bạn Quế Lâm ở Trường Sơn
35. Phạm Kiên:
•    Bạn Chiến Thắng như tôi biết.
•    Sức sống mãnh liệt, nghị lực phi thường ( Về Đức Tấn)
36. Trương Trác:
•    Nhớ bạn Đặng Việt Thường
•    Vĩnh biệt tác giả ca khúc “Trường của em “ (về anh Thanh Phúc).
37. Dương Nghiệp Chí:
•    Chưa thấy ai thật thà như vậy
•    Tản mạn tuổi già.
38. Vũ Duy Khắc
•    Trần Đình Hoan xa mà gần .
•    Hơn cả tình bạn (Thơ + các lời bình)
39. Đinh Công Kỳ:
•    Chức lớp trưởng
•    Bại chơi đánh khăng 
•    Ngày đầu tiên khói lửa 
40. Hoàng Công Lý:
•    Anh đi rồi tình anh để lại ( về Việt Thường)
•    Tia chớp của số phận
•    6 bài thơ ngắn:
     Hoa cúc vàng ( họa thơ với Calathau)
     Nỗi nhớ
     đêm nay
     Bỗng dưng
     Ngẫu hứng sông Cầu
     Về thăm mái nhà xưa.
41. Quang Trung :
•    Cuộc chia ly hòan hảo ( Về bạn Mai Tâm)
•    Trường chúng mình(Thơ)
•    Sau nụ cười (Thơ về bạn Thế Phương)
•    Tiếng nước ta (Thơ) + thêm lời bình của Đỗ Long
42. Vũ Mão
•    Hồi ký và thơ

Tp.Hồ Chí Minh ngày 31/12/2015
Vũ Quang Trung
(Mõ Calathau )

Các bạn kiểm tra xem Blog của mình có xuất hiện khung "Người theo dõi" hay không.
Trong các ô ảnh "Thành viên" có xuất hiên Avatar của ai là ta có thể vào Blog của họ !
( Avatar của Ngược dòng ký ức có hình sông Ly 
với con thuyền câu cá và chữ Ly Giang- ảnh đầu tiên )